Anh Tý được mọi người trong xóm truyền tai nhau rằng chanh đào ngâm mật ong là "thần dược" cho các bà bầu, giúp trị ho và tăng cường sức khỏe. Thấy chị vợ đang bầu bí, lại thỉnh thoảng ho hắng, anh quyết tâm làm một bình chanh đào ngâm mật ong thật "xịn xò" để vợ dùng.

Thế là, một buổi sáng chủ nhật, anh xách giỏ ra chợ, chọn mua cả ký chanh đào đỏ au. Chị bán hàng thấy anh hớn hở, hỏi chuyện:
"Anh mua chanh đào làm gì đấy?"
"Tôi mua chanh đào ngâm mật ong cho vợ bầu uống, tốt lắm chị nhỉ?"
Chị bán hàng cười tủm tỉm, gật đầu lia lịa:
"Chuẩn rồi anh ơi, đảm bảo vợ uống là khỏe re, anh chăm vợ khéo quá cơ!"
Anh Tý nghe khen phổng cả mũi, nghĩ rằng phen này chắc vợ sẽ cảm động rơi nước mắt cho mà xem. Về nhà, anh hì hục cẩn thận rửa sạch từng quả chanh, cắt thành lát mỏng, rồi xếp gọn vào bình thủy tinh. Xong xuôi, anh lấy chai mật ong ra, rót đầy bình. Nhìn thành quả lung linh, anh cười mãn nguyện.
Một tuần sau, chị vợ bắt đầu cảm thấy ngứa họng, ho khan. Anh Tý liền nhanh nhảu mang bình chanh đào ngâm mật ong ra, pha cho vợ một ly. Cầm ly nước, chị vợ cảm động:
“Chồng chu đáo quá, biết lo cho vợ như thế này, em thương chồng lắm.”
Anh Tý mỉm cười đầy tự hào, đứng nhìn vợ uống một hơi dài. Nhưng rồi... mặt chị vợ bắt đầu nhăn lại.
"Ơ... sao... nó... lạ thế này?"
Anh Tý giật mình:
“Sao lạ? Mật ong anh mua loại xịn nhất đấy!”
Chị vợ cố uống thêm một ngụm nữa, rồi nhăn mặt ném ánh nhìn đầy nghi ngờ về phía anh:
"Sao mà... mặn thế này hả chồng?"
Anh Tý hoảng hồn chạy lại nếm thử. Đúng thật! Mật ong đâu? Cái thứ mà anh vừa uống chính là... nước mắm! Hoá ra, trong lúc vội vã, anh đã nhầm lẫn chai nước mắm với chai mật ong, vì cả hai đều để chung trong tủ bếp.
Chị vợ cười ra nước mắt, còn anh Tý thì mặt đỏ tía tai, lắp bắp:
“Trời ơi! Vợ đừng giận, anh... anh chỉ nhầm tí thôi mà!”
Cả nhà cười nghiêng ngả, còn anh Tý thì chỉ biết ngậm ngùi, thầm nghĩ: "Lần sau chả phải mất công hì hục, gọi ngay Bếp Cô Tấm mua bình chanh đào ngâm cho lành"