Chiều muộn, khi mặt trời vừa buông xuống lưng núi, trong căn bếp nhỏ chừng vài mét vuông, mùi canh chua cá ngần bốc lên thơm phức, len qua khe cửa, tràn ra hiên nhà rồi quấn lấy từng cơn gió đầu mùa. Bát canh đơn sơ ấy chẳng cầu kỳ, chỉ có cá ngần, dọc mùng, cà chua, thì là, hành hoa... nhưng sao khiến lòng người xao xuyến đến thế?